trả giá đắt

Chia sẻ kinh nghiệm: cách dùng Quy luật trả giá để thành công trong cuộc sống | SOMIZA

Cái giá lớn nhất mà bạn đã từng phải trả là gì? | SOMIZA

Qua bao lần tự trải nghiệm, SOMIZA nhận ra rằng

Thành công của bạn tỉ lệ thuận với cái giá mà bạn đã phải trả

Bài viết này sẽ giải thích tại sao nhiều người (kể cả bạn) vẫn chưa thành công, mặc dù bạn nghĩ mình đã cố gắng rất nhiều.

Để thành công, cố gắng thôi chưa đủ, bạn phải trả giá thật đắt. Vì sao lại như vậy? | SOMIZA

Thứ nhất, “cố gắng” là một từ nói thì dễ, nhưng rất khó để cân đo đong đếm. Bạn có thể nói là “tôi đã cố gắng rất nhiều”, nhưng nhiều là bao nhiêu? đo đếm bằng đơn vì gì?

Tuy nhiên, “trả giá” là thứ có thể đo đếm rõ ràng. Trả giá ít hay nhiều, bằng bao nhiêu thời gian, bằng bao nhiêu tiền bạc, bao nhiêu mối quan hệ, bằng hạnh phúc của bản thân. Tất cả đều đo đếm được.

Vì vậy, bạn phải biết rõ mình đã trả giá bao nhiêu, chứ không phải đã cố gắng như thế nào.

Thứ hai, trả giá càng ít, học được càng ít

Từ hằng chục nghìn năm, con người luôn tìm kiếm sự an toàn, ít khi mạo hiểm. Số đông luôn chọn việc dễ mà nhiều người từng làm rồi, kết quả đa phần là đoán trước được. Cũng vì đoán trước được kết quả nên cuộc sống không có rủi ro, cũng chẳng có gì mới mẻ, đột phá (= trả giá ít).

Ví dụ 1: ai cũng muốn học đại học, ra trường đi làm công việc lương cao, kết quả là số đông đều đi làm thuê, ngày đi làm 8 tiếng, cuối tháng lãnh lương. (ai cũng biết điều này, nhưng ai cũng thấy chán vì làm mãi mà cuộc sống chẳng có gì thay đổi)

Đi làm thuê

Ví dụ 2: ai cũng muốn đi xe đẹp, nên đa số sẽ mua xe, mua điện thoại khi đi làm tích góp được vài năm, thay vì dùng tiền đó đi đầu tư. Kết quả là vài ngày là chán chiếc xe, cũng chả học được gì, trong khi tiền đã mất.

Thứ ba, trả giá càng cao, bài học càng lớn (dĩ nhiên, bầm dập cũng nhiều)

Người thành công, kẻ xuất chúng suy nghĩ khác thường, hành động cũng khác thường. Họ làm những điều mà số đông chưa bao giờ (dám) nghĩ tới. Hậu quả rất khó lường trước, nhưng kết quả luôn huy hoàng.

Ví dụ 1: anh A đi buôn hàng (hàng lậu hoặc hàng hợp pháp) giá rẻ, về bán lãi rất nhiều, nhưng chỉ cần thị trường không chuộng là lỗ to, hoặc công an bắt thì có thể bị đi tù.
Nhiều người giàu lên từ buôn hàng quảng châu- MIMOZA
Nhiều người giàu lên từ buôn hàng quảng châu- MIMOZA
Ví dụ 2: chị B dùng tiền thưởng cuối năm đi mua miếng đất ở một nơi khỉ ho cò gáy, tư dưng có dự án xây cầu, xây đường gần đó, thế là đất lên giá, lời to. Nhưng lắm khi dự đoán sai, mãi không bán được, đành chôn vốn ở đó chục năm trời.

Trừ những tầng lớp con ông cháu cha, hầu hết người giàu đều phải trả giá rất nhiều | SOMIZA

  • Trả giá cho sức khỏe, do phải làm việc cật lực
  • Trả giá cho hạnh phúc gia đình, vì phải dành thời gian cho công việc
  • Trả giá với tính mạng, vì công việc có thể bị xem là phạm pháp
  • Trả giá mất hết tài sản, vì những lần tính toán sai
  • Trả giá mất hết bạn bè, đối tác, vì quá tin người, hoặc đối phương là một tay lừa bịp siêu hạng

Những “N lần” trả giá của | SOMIZA

Lần 1: Cấp 3, quyết định thi TOELF, nhưng thi ở …. Indonesia , vì đó là năm cuối cùng hình thức PBT Paper based test được tổ chức ở Đông Nam Á. Việt Nam thì không thể đăng ký được nữa vì bà con kéo nhau đăng ký quá đông. Trả giá: tốn hết 10 triệu tiền vé máy bay, khách sạn ăn uống, đó là số tiền cuối cùng mà mẹ vét được trong nhà. Nếu tôi thi đạt, tôi có cơ hội xin học bổng đi du học, nhưng nếu không đạt, tôi sẽ phải trả giá bằng việc nghỉ học, đi làm để phụ mẹ kiếm tiền. Tôi chấp nhận trả giá, và cuối cùng bằng TOEFL liều lĩnh đó đã giúp tôi có được một học bổng đại học.

Lần 2: Hùn hạp làm ăn chung với đồng nghiệp. Trả giá: kinh doanh thất bại, mất vốn, xém tí nữa mất luôn bạn, mất thời gian chuẩn bị website, tờ rơi, cửa hàng hằng tháng trời, xém nữa mất người yêu (bây giờ là vợ mình) vì lúc đó làm chung nên không tránh khỏi cãi vã. Tuy nhiên tôi đã học được bài học lớn về hùn hạp làm ăn, biết rằng phải học học kỹ năng marketing, và không bao giờ trông chờ bán hàng cho người quen bạn bè. Quan trọng nhất là Học được cách làm thế nào để bán được hàng khi chưa có sản phẩm, chưa có cửa hàng.

Lần 3: Tìm mentor “quái đản”. Buổi sáng đi làm đang ngái ngủ thì tôi nhận được 1 email chào mời đi học rất hấp dẫn, nhưng điều kiện rất “dị thường”. Phải thanh toán tiền học phí 5 triệu trước 10h sáng (email gửi đi lúc 7h sáng và lúc đó là 8h40 sáng). Tôi chỉ có chưa đầy 2 tiếng để quyết định. Số tiền lúc đó gần bằng tháng lương, còn người viết email tôi còn chưa biết là ai. Nhưng trực giác mách bảo đây là một người đặc biệt, vì người thường không ai làm chuyện điên rồ đó cả. Tính tôi thì thích chơi với người đặc biệt thôi. Thế là tôi chấp nhận trả giá, cùng lắm là tháng đó ăn mì gói và bị người quen chửi là ngu (vì bị lừa mà). Nhưng cái lệnh chuyển khoản 5 triệu đó có lẽ là số tiền khôn ngoan nhất mà tôi đã chi, vì tôi đã được gặp người mà sau này là mentor của mình.

Lần 4: Trả giá vì đặt niềm tin sai chỗ. 

Công ty mời tôi sang mảng mới làm, hứa hẹn là cho tôi cổ phần. Tôi cũng vì háo hức mà không thèm nghĩ đến hợp đồng, cam kết. Tất cả chỉ là hứa miệng. Sau 5 năm, cảm thấy đã cống hiến đủ, đã thể hiện đủ, tôi hỏi sếp về vụ cổ phần. Lúc này sếp nói “Mày chỉ được x % thôi (x chỉ bằng 1 / 5 lúc đầu hứa) và phải bỏ tiền ra mua, chứ không được thưởng. Cảm thấy rất nghẹn ngào. Mình phải trả giá đắt vì sự ngây thơ, hời hợt. Nhưng sau chuyện này, tôi đã học được bài học lớn về phân chia cổ phần, đàm phán với nhà đầu tư và hiểu rõ “mình đáng giá bao nhiêu”

Lần 5: Chấp nhận trả giá để lật mặt bác sĩ “dởm”. 

Bác sĩ Việt hay khuyên là không nên chơi thể thao vào buổi trưa vì cơ thể nhanh kiệt quệ dễ gây ra đột quỵ. Nhưng tôi không tin, vì ở nước ngoài các vận động viên vẫn tập luyện trên sa mạc hằng ngày, không lẽ họ điên? Thế là tôi đăng ký luyện tập tennis từ 12h trưa ~ 1h chiều, lúc đó là đỉnh điểm của nắng nóng. Vợ tôi can ngăn vì “nghe bác sĩ nói….”. Tôi chấp nhận trả giá, nếu mệt thì nghỉ, nếu bị bệnh thì uống thuốc, nặng nữa là nằm viện vài tuần. Tôi muốn biết cảm giác chơi tennis dưới 12h trưa nó như thế nào. Tôi không thể chịu được cái lời phán đó của bác sĩ.

Tôi rất ngạc nhiên khi sân kế bên đã chơi hơn 5 năm, và thành viên toàn U40, U50, họ rất khỏe và dẻo dai, đặc biệt không có ai kiệt sức chứ nói gì đột quỵ. Họ có tiền, có thời gian, tại sao không chọn giờ đẹp để chơi? Sau 2 tháng, sức khỏe tôi tăng lên rõ rệt, tôi không cảm thấy mệt khi đánh đơn, tôi làm việc hiệu quả hơn, đầu óc sảng khoái hơn. Cũng kể từ đó, tôi hết tin bác sĩ ở Việt Nam. Nếu có dịp, tôi sẽ chia sẻ về sự thực ngành Y cho bạn.

Còn nhiều lần khác nữa, để dành sau này kể tiếp.

Tạm thời, bạn có thể đọc thêm: 5 sai lầm khiến tôi tự do tài chính trễ mất 10 năm

Lời khuyên của SOMIZA: hãy chấp nhận trả giá ngay khi còn có thể

Nhiều người than thở là tại sao đi làm mãi mà không mua được nhà, không có sự nghiệp gì cả. Tôi giải thích đơn giản là do họ chưa từng phải trả giá đắt. Chưa trả giá đắt thì không có quyền đòi hỏi thành công!

Như vậy, khi nhìn vào bất cứ người giàu nào, hãy tự hỏi cái giá mà họ phải trả là gì? Mình có chấp nhận trả giá như họ hay không? Nếu không thì bạn không được ghen tị với họ, hãy tìm cách để “được” trả giá đắt như họ!

Một số gợi ý để bạn có thể học cách “trả giá”:

  • Mỗi ngày nên làm 1 việc mới mà mình chưa từng làm (ví dụ: hãy bắt đầu bằng những việc đơn giản như đi làm bằng con đường khác, đi chợ ở quận khác, nói chuyện với một người lạ, uống một loại thức uống chưa bao giờ thử)
  • Nếu còn đi làm thuê, hãy đề nghị với sếp để bạn được làm việc khó. Việc khó sẽ trả giá đắt, nhưng bạn sẽ học được bài học lớn. Còn làm việc dễ thì sớm hay muộn bạn cũng sẽ bị thay thế (bằng đứa khác lương thấp hơn, hoặc bằng một con rô bốt nào đó)
  • Khi phân vân phải lựa chọn, hãy luôn hỏi “Cái nào sẽ khiến mình trả giá đắt hơn?” và chọn cái đó.

Leave a Reply

Bạn có đang Nghỉ việc thông minh?

Hãy làm bài trắc nghiệm 8 checklist để biết bạn có thể vừa nghỉ việc, vừa được công ty vui vẻ trợ cấp tối thiểu 2 tháng lương hay không!

Cảm ơn bạn. Hãy check email để download nhé!